1001 BÀI THƠ TÌNH LỤC BÁT LÃNG MẠN, TÂM TRẠNG BUỒN & NHỚ NHUNG

Thơ lục bát là thể thơ nhiều năm của dân Việt Nam ta, một câu sáu chữ, một câu tám chữ, âm điệu giản dị và đơn giản, dìu dịu, mộc mạc. Thơ lục chén bát nối liền với cuộc sống đời thường dân cày thời trước, nhằm “thơ hóa” phần đa sự kiện tiết trời, hoa màu và giữ lại mang đến đời sau dễ lưu giữ. Với đặc điểm dễ dàng làm, dễ viết và lại còn rất hay, có chất nhạc, nên cho tới thời nay thể thơ lục bát vẫn chưa khi nào là lỗi thời.

Bạn đang xem: 1001 bài thơ tình lục bát lãng mạn, tâm trạng buồn & nhớ nhung

Hôm ni, mời các bạn thuộc liếc qua với hưởng thụ những bài bác thơ lục bát về tình thương rất thú vị với mang nhiều trung khu trạng. Những bài bác thơ lục bát này là tôi xem thêm thông tin và phần lớn là của người sáng tác Quận Hoàng Mai - Hà Nội.

Xem thêm: Lục Lạp Là Gì? Cấu Tạo Của Lục Lạp Là Gì ? Cấu Tạo Và Chức Năng Của Lục Lạp

Hi vọng rằng đều tín đồ cũng biến thành đam mê cùng thương mến đông đảo bài thơ lục chén này. Chúc chúng ta bao gồm giây phút thật xuất xắc mặt số đông vần thơ lục chén bát hay!

*

1, Hạ Về Nhớ Anh

Chiều ni quan sát phượng đỏ câyNgoài hiên gió phảng phất lắt lay bên thềmVe ngân thốt nhiên lặng imTyên nghe giá bán buốt rũ mượt mày cay

Sao anh chưa tới vùng nàyCho em lạnh lùng vòng đeo tay đần độn khờAnh chớ nhốt gió vào thơChua cay em cứ thẫn thờ đan xen

Thơ say lấy ủ thành menNgu ngơ uống cạn đời black mất rồiNgoài tê phượng đỏ rực trờiLao xao tlặng cứ đọng bổi hổi quặn đau(Hoàng Mai)

2, Biết

Biết anh sẽ gồm vợ nhàBiết bản thân cấp thiết yêu mà vẫn yêuBiết lòng rồi khổ đau nhiềuBiết trớ trêu đó vẫn liều nhớ nhung

Biết vô dulặng cầm cố là cùngBiết gồm son Fe cũng thông thường chồng ngườiBiết tình qua phút ham mê mêBiết nhau vì đông đảo hẹn thề vu vơ

Biết sầu rối nhịp mặt đường tơBiết sau say mê mộng mơ vẫn tànBiết mưa gồm tạnh, trời quangBiết chắc hẳn rằng bão lại tràn qua tim

Biết càng yêu thương, luỵ từng đêmBiết càng ghi nhớ đang càng thêm đoạ đàyBiết không đi trọn ngày maiBiết trăm năm chỉ ván bài…em thua!(Trường Phi Bảo)

3, Giấc Mơ Hoa

Đêm qua vào giấc mộng vàngBóng anh vơi lướt dìu dịu giấc sayChúng mình tay lại vắt tayMắt môi chờ đón bao ngày vệt yêu

Đan tay đi thân rừng chiềuHeo may mát mẻ đìu hiu nắng và nóng tànGiật mình nuối niềm mơ ước tanNgoài tê nắng nóng đã ươm vàng rồi anh(Hoàng Mai)

4, Tương Tư

Gió xuân đi khỏi lúc nào,Tấc xuân với tnóng lòng thơ não nuột.Hỏi bản thân, mình có lưu giữ nhung,Bao la đất nước một vùng đất nước.Quen nhau từ thusinh hoạt đào non,Biết nhau từ bỏ thuở trăng tròn, ai ôi!Hương thơm bay không đủ rồi,Mỗi lần hoa nsinh sống gây mùi yêu đương.Chiêm bao thấy phương diện ngán ngẩm,Tỉnh ra hoảng loạn, hỏi nường, nường đâu!Sao vào giai máu mà sầu,Rưng rưng nước mắt ai hầu lau cho?

Mnghỉ ngơi mồm ko ra, đa số nghẹn ngào,Tương bốn sầu ấy cực có tác dụng sao!Nghe chyên ổn anh võ kêu ai oán đáp,Thấy bóng đông quân cho tới biếng kính chào.Đứng sững quanh đó hiên cơ mà tưởng tượng…Ngồi thừ trước án để nằm mê.Mặc đến hoa rụng cất cánh tả tơi,Lđộ ẩm bẩm: “Em ơi, khổ vậy nào”!(Hàn Mặc Tử)

5, Thu Sầu

Anh mang tình ấy đi rồiCho em hối tiếc một đời bi thiết tênhBóng chiều chìm nổi đan xenĐèn hiu hắt láng tầm thường riêng rẽ nặng nề lòng

Em về đón ngọn gàng thu phongChỉ còn đáng nhớ tơ hong chiều tànAnh mang giông gió phũ phàngLiêu xiêu lòng tua nhớ bẽ bàng năm canh

Bao năm chăm chút mộng lànhSao anh hờ hững ngày xanh… cuối cùngƯớc nguyền xây khát khao chungLòng sao giông bão khu vực hỡi anh

Tàn thu lá úa lìa cànhNửa đời lngơi nghỉ dlàm việc mắt xanh lệ mờChạnh lòng ra ngẩn vào ngơTháng năm cùng với đông đảo lời thơ yên buồn

Người ơi ! Lệ sẽ cạn nguồnSóng xô còn chút dư mùi hương nồng nànMai này đời vẫn sang trọng trangTrong ta một chút mộng kim cương tình thu(Hoàng Mai)

*

6, Gửi Em Yêu Dấu

Con tyên ổn anh đang dở người khờNgu ngơ từ bỏ thusinh sống có tác dụng thơ mất rồiEm là ánh đuốc em ơiLà vầng dương sáng mặt ttránh tự do

Nhưng sao sông biển dễ dòLòng em ai biết nhưng đo hỡi nàngTlặng anh mơ ước mơ màngNhững đêm trăng sáng thiếp phái mạnh ươm tơ

Tơ tình khéo ủ thành thơDệt thương thơm dệt ghi nhớ nhì bờ nông sâuEm đi ttránh cũng úa màuHanh hao gai nắng nóng cũng sầu nlỗi anh

Nhớ em ! Cái thunghỉ ngơi đành hanhCkhô cứng chua em chỉ nhằm dành tặng tôiNhưng yêu em thừa mất rồiNên anh đồng ý thua thiệt gồm sao(Hoàng Mai)

7, Đan Áo Cho Chồng

Chị ơi! Nếu chị đang yêu thương,Đã từng lỡ hái rất nhiều nhức tmùi hương,Đã xa hẳn quãng đời hương,Đã lấy lòng gởi gió sương mịt mùng.

Biết chăng chị? Mỗi ngày đông,Đáng tmùi hương số đông kẻ gồm ông xã nlỗi em.Vẫn còn thấy lạnh trong tâm địa,Đan đi đan lại áo len mang lại ông xã.

Nhỏng con chyên hót trong lồng,Hạt mưa nó rụng bên sông bơ thờ.Tháng ngày lừng danh tiêu sơ,Than ôi! Gió vẫn sang bờ ly tan…

Tháng ngày miễn chống em đan,Kéo nhiều năm một cái áo len mang đến ck.Nlỗi con chyên ổn nhốt trong lồng,Tháng ngày ý muốn đợi ánh hồng năm nao!

Ngoài ttránh mưa gió xốn xang,Ai rước khoá chết chyên ổn vào lồng nghiêm?Ai đem lễ giáo giam em?Sống hờ trọn kiếp vào duim trái đời…Lòng em khổ lắm chị ơi!Trong bao tủi rất cùng với lời mai mỉa.Quang chình ảnh kỳ lạ, mon năm lâu năm,Đêm đêm suy nghĩ tới ngày mai đơ mình!(T.T.Kh)

8, Gió Giao Mùa

Phượng hồng lại ẩn vào câyTrả form trời ấy hao bé đến tôiMây chiều hoang vắng tanh đơn côiHồn nghe từng phút ít bổi hổi vào thơ

Lụa là tôi dệt con đường tơQuên đi dòng thusinh hoạt thuở đầu hoang hồngHạ tàn nhạt nắng và nóng mặt songCây sơ xác lá – hồn phong rêu hồn

Trả tôi về cùng với cô đơnTrả tôi về với nỗi bi thương ngày xưaChiều nay ttránh đổ cơn mưaHeo may vừa mang lại lá mùa Thu khơi

Hôm qua người ấy đi rồiTrong tôi từng giờ đồng hồ mưa rơi chạnh lòng(Hoàng Mai)


9, Mẹ Của Anh

Phải đâu mẹ của riêng biệt anhMẹ là mẹ của chúng mình đấy thôiMẹ Tuy không đẻ, không nuôiMà em ơn bà mẹ suốt đời không xongNgày xưa má người mẹ cũng hồngBên anh, chị em thức lo từng đợt đauBây giờ tóc người mẹ white phauĐể mang lại mái tóc trên đầu anh đenĐâu con dốc nắng và nóng mặt đường quenChợ xa nhiệm vụ bà mẹ lên mấy lầnTmùi hương anh thương cả bước chânGiống cẳng bàn chân chị em tảo tần năm naoLời ru chị em hát thusinh hoạt nàoTruyện xưa bà bầu kể lẫn vào thơ anh:Nào là hoa bòng, hoa chanhNào câu quan tiền bọn họ mái đình cây đa…Xin chớ bắt chiếc câu caĐi về dối bà bầu để nhưng mà yêu nhauMẹ không đáng ghét em đâuYêu anh em sẽ là dâu trong nhàEm xin hát tiếp lời caRu anh sau từng lo âu nhọc nhằnHát tình thân của bọn chúng mìnhNhỏ nhoi giữa một ttách xanh khôn cùngGiữa nlẩn thẩn hoa cỏ núi sôngGiữa lòng thương bà mẹ không bến bờ không bờChắt chiu từ phần đa ngày xưaMẹ sinch anh để bây chừ đến em(Xuân Quỳnh)

10, Tôi Đi Tìm Tôi

Tôi là muôn hạt nắng trongSưởi mang lại em đều đêm ướp đông lạnh lùngTôi là ngon gió phiêu bồngXua cơn nắng và nóng hạ quạt nồng từng đêm

Là mưa réo rắt mặt thềmRu em vào giấc êm ả tình sayTrao em trọn ước mơ đầyNgu ngơ tôi đang bao ngày nâng niu

Em cho tôi chút hương yêuCho tôi nỗi lưu giữ bao đăm chiêu bao ngàyEm là cỏ – tôi là câyĐất ko chăm bón sao đầy mầm xanh

Tôi là yến – em là oanhCất cao giờ đồng hồ hót trên cành nhanh chóng maiYêu em… tôi đã mệt mỏi nhoàiVì ai em đã nphân tử pnhì tlặng hồng

Bây tiếng tình có như khôngEm quên đi dòng mặn nồng thunghỉ ngơi naoTôi về chúng ta cùng với trăng saoĐể quên vạt nắng nóng hanh khô hao cuối chiều(Hoàng Mai)

*

11, Tình Thu

Anh trở về phía ttách xaEm nhìn theo với lệ hòa tháng nămCô đơn chiếc trơn âm thầmChông chênh loại thungơi nghỉ tình hồng chao nghiêng

Gặp nhau trong dương gian miềnTừ vào tiền kiếp xoay dòng đờiHôm ni em trả nợ ngườiNgày mai biết có còn lời nhằm trao

Ngoài kia thu vẫn ngọt ngàoTrong em thu mãi sóng trào lệ saTình yêu nlỗi gnóng nhỏng hoaNhư cơn gió thoảng chiều tà nhẵn mây

Phấn hương còn chút ít tình sayTrao nhau chiếc thuở nắng bé hanh haoEm ôm nỗi nhớ chiêm baoAnh ôm cái thungơi nghỉ dạt dào tình thu(Hoàng Mai)

12, Đời Anh, Em Đã Đi Qua…

Đời bằng hữu đã đi được quaSáng thơm như một luồng hoa thân đờiHiểu làm thế nào không còn em ơiBốn năm vi diệu đất ttách nhờ emNgôi nhà, cánh cổng trái timKhóm cây, con đôi mắt hôm mai đón mừngEm đi, anh ngóng trông chừngAnh về, mồm đã Gọi lừng: em ơi!Bữa ăn thành một hội vuiCó em gắp với, rau củ thôi cũng tình;Chình họa thường cũng hoá ra xinh;Có em, anh không còn ngẫm mình bơ vơ

Bốn năm đầm ấm say sưaTình yêu thương có biết hạn bờ làm sao đâuBốn năm nhưng mà cũng qua mauCõi è cổ ai gồm ở lâu thiên đường;Giã từ, tạm biệt đôi phươngĐôi chỗ, đôi ngả, song đường: khổ anh!Bốn năm, lại khép ttránh xanhNhớ em nlỗi một mộng lành cơ mà thôiTừ phía trên anh lại vào đờiBữa cơm trắng ngồi với cùng 1 song đũa cầm;Giường tê một láng anh nằm;Phòng văn một sách đăm đăm mau chóng chiều.Muôn vàn bái tạ em yêuChất đến anh biết bao nhiêu ân tìnhAi xuất xắc anh đã nhằm dànhánh hương một thusinh sống, thơm thanh khô trong cả đờiSống bởi ghi nhớ lại mối cung cấp vuiNhớ lúc ôm cả khu đất trời cùng em…(Xuân Diệu)

13, Anh Còn Nợ Em

Tóc thề em lệch đường ngôiCho anh chải suốt một đời chưa xongCâu thề anh hứa còn khônghay những gió đã lượn vòng cuốn nắn đi


Chạnh lòng em thungơi nghỉ xuân thìHai mươi năm lẻ một đi không vềChờ anh mỏi mòn lê thêNên bây chừ mái tóc thề lệch ngôi

Nợ em… anh cứ đọng bồi hồiTóc thề chải mãi một đời chưa xong(Hoàng Mai)

14, Trăm Mối Tơ Vò

Hôm ni lòng rối nhỏng tơTtách khô nóng hao nắng nóng – mây lù mù giăngNgẫm cùng một kiếp hồng nhanĐa đoan oan trái treo có thân này

Trót lầm… lựa chọn kiếp thương vayĐắng cay trả mang đến vạn ngày chưa xongGiận hờn chi nỗ lực Hóa CôngSa chân nhỡ bước bão giông một thời

Cho tôi đi trọn kiếp ngườiBao nhiêu oan trái một đời trả xongTmùi hương bé cũng phận má hồngGian nan cam phận bưởi bòng truân chuyên

Tôi xin gánh hết ưu phiềnCho bé tôi vẹn ước nguyền được chăng(Hoàng Mai)

15, Tôi Yêu

Tôi yêu trăng sáng tối rằmYêu hoa quỳnh nsinh sống tối đông muộn màngTôi yêu lắm chiếc đò ngangYêu bé bướm Trắng tơ vàng mộng mơTôi yêu thương câu hát lời thơYêu ca dao bà bầu ngơ ngẩn bao ngàyTôi yêu mặt hàng loại lá bayTôi yêu thương hầu như tháng năm đầy sương rơiTôi yêu thương em nụ môi cườiTôi yêu thương ánh mắt rạng ngời niềm tinTôi yêu thương từng buổi chợ phiênTôi yêu thương đầy đủ niềm mơ ước hiền đức tuổi thơTôi yêu thương nắng và nóng sớm bên hồTôi yêu làn nước lặng lờ tan quaTôi yêu crúc Cuội cây đaTôi yêu đông đảo buổi chiều tà hóng emTôi yêu thương cơn mơ êm đềmYêu cô buôn bản bạn nữ đồi syên ổn tím buồnTôi yêu bóng ngả hoàng hônYêu lời ru người mẹ thusinh hoạt còn ở nôi…(Hoàng Mai)


Và vừa rồi cũng chính là chùm thơ lục chén bát rất hay của Quận Hoàng Mai - Hà Nội với các người sáng tác khét tiếng khác cơ mà tôi ý muốn gửi mang đến chúng ta, mong muốn rằng chúng ta cũng trở thành yêu thích với ham mê phần nhiều bài bác thơ lục chén bát này. Đây chỉ là một trong tương đối nhiều đều bài bác thơ lục chén bát tuyệt trong toàn bộ gần như bài xích thơ lục chén của Minh Nhật, hãy tự mình tìm hiểu thêm nhiều hơn thế nữa hầu hết vần thơ lục chén bát tốt không giống các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn đang còn những áng thơ tình xuất xắc, thơ tình ảm đạm thuộc đều bạn dạng tình thơ thơ mộng được biến đổi, xem tư vấn & đăng mua bên trên những thể loại thơ của blog priceofvia.com. Hãy liên tục xịt thăm để update nhanh khô mọi bài xích thơ tốt cùng tiên tiến nhất, chúc chúng ta vui tươi bên phần lớn vần thơ!