Câu Cá Dưới Băng

Ngày xưa, có một con Cáo sinc sống làm việc ngọn núi nọ.

Bạn đang xem: Câu cá dưới băng

Còn sinh sống con sông dưới chân núi thì có một bé Rái cá sinc sống. Ngày nọ, Cáo với Rái cá vô tình gặp nhau trên tuyến đường. Cáo nói:- Rái cá à! Chúng ta núm phiên nhau có tác dụng món ngon rồi bạn này mời người cơ đến đơn vị mình nạp năng lượng đi?Rái cá hưởng trọn ứng:- Ừ! Hay đấy! Làm những điều đó đi. Nhưng ai sẽ mời ai trước đây?- Ưm, ừ nhỉ? Hay những Rái cá, anh bắt cá xuất sắc, anh có tác dụng đồ ăn rồi hotline tôi trước được không?Rái cá đồng ý:- Ừ, được thôi! Ngày mai anh đến đơn vị tôi nhé.Nói rồi Rái cá quay về bên. Nó ra sông tiến công cá, nó bắt thiệt nhiều cá, nào là cá hồi, cá nhỏ nhỏ dại, đủ những các loại. Sau kia, Rái cá nào kho, làm sao chiên bột, nào nướng, làm đầy đủ các món cá, sẵn sàng mời Cáo. Ngày hôm sau Cáo cho công ty Rái cá:- Rái cá! Rái cá! Tôi mang lại rồi đây!Rái cá mời các bạn vào nhà cùng đem đồ ăn ra:- Anh mang lại rồi à. Mời vào, mời vào!- Không hổ danh Rái cá nghỉ ngơi sông thất thoát. Anh bắt cá giỏi quá!Nói rồi Cáo lần lượt trải nghiệm những món Rái cá vẫn chuẩn bị. Cáo ních đến no căng cả bụng, đến hơn cả quan trọng nào nạp năng lượng nữa new thôi.- Rái cá à, thiệt là ngon thừa đi mất. Chưa bao giờ tôi được ăn ngon điều đó. Cảm ơn anh nhé. Ngày mai, tôi mời lại anh, ghi nhớ đến đơn vị tôi nhé! Tôi vẫn bắt làm sao gà lôi rừng, làm sao thỏ để đãi anh.Cáo nói vậy rồi ra về. Rái cá nghĩ về bụng:- Ngày mai mình sẽ được nạp năng lượng những món giết rừng nhưng mà bản thân chưa từng ăn khi nào. Không biết là ngon cỡ như thế nào đây ta?Rái cá lo lắng mong cho tương lai. Đến tối, nó cứ nôn nao không tài như thế nào ngủ được. Trời vừa sáng sủa, Rái cá sẽ xuất xứ mang lại nhà Cáo. Thế mà lại, Cáo vẫn còn đấy đang ngủ.- Anh Cáo à! Anh Cáo! Tôi mang lại nhằm hưởng thụ đồ ăn anh nấu ăn đây!Cáo nghe Rái cá hotline, giật mình tỉnh giấc. Nó lật đật ngồi dậy nói:- À à, mang lại rồi à? Đến rồi à?Sau kia Cáo ngồi cạnh bếp lửa, không nói gì, trừng góc nhìn lên xà nhà. Nó chẳng thèm đụng bịt, cũng chẳng nói chuyện gì nữa. Mặc đến Rái cá call khổng lồ bao nhiêu lần:- Anh Cáo à! Anh Cáo! Tôi cho rồi đây!Cáo cũng vờ vịt như không biết gì. Rốt cuộc, Rái cá giận dữ đành quăng quật về.Một cơ hội sau, lần này Cáo lại mang lại đơn vị Rái cá. Cáo xin lỗi:- Anh Rái cá à, thời gian nãy đến tôi xin lỗi. Thật ra là do loại cáo Shop chúng tôi được thần phán, cần canh Trời cùng Đất. Lúc kia tôi bận bắt buộc canh Ttách, kế bên bài toán quan sát lên Ttách thì cần thiết làm việc gì khác được yêu cầu ko trả lời anh. Tha lỗi đến tôi nhé!Nghe vậy, Rái cá nói:- Thế à? Nếu thần linch đang phán thì đành Chịu. Vậy ngày mai tôi lại cho nhé!Ngày ngày sau, Rái cá lại đến nhà Cáo:- Anh Cáo à! Anh Cáo! Tôi mang đến rồi đây!Thế dẫu vậy Cáo chỉ chăm chắm nhìn xuống khu đất, chẳng một câu trả lời lại.

Xem thêm: Mồi Câu Cá Đối, Cá Dò - Mồi Câu Cá Đối Nhòng Madam 6601

Rái cá đành thui thủi trở lại.Một thời gian sau, Cáo lại cho đơn vị Rái cá nói:- Rái cá à, dịp nãy đúng vào khi tôi phải canh Đất. Ngoài câu hỏi theo dõi phương diện khu đất ra thì tôi không được làm gì hết. Xin lỗi anh nhé!Rái cá suy nghĩ thì thầm trong bụng: “Hừm, tên Cáo kia, đánh lừa ta! Ăn chật căng bụng hầu như món ta nấu ăn rồi vậy mà lại cho cơ hội ta mang lại thì tìm cớ, như thế nào canh Ttách, canh Đất để đưa lơ. Hãy nhớ mang, đến một dịp làm sao đó sẽ biết tay ta.”Thế rồi mùa đông đến, tuyết rơi xum xê, ttránh rét mướt cóng. Hễ tuyết rơi dày thì Cáo chẳng bao gồm gì nhằm ăn uống, cơ hội nào bụng cũng đói cồn cào. Cáo nghĩ về đến Rái cá: “Không biết giờ đồng hồ này Rái cá đã làm gì nhỉ?”Cáo mang lại bờ sông thì thấy Rái cá bắt được một nhỏ cá khổng lồ cùng tiêu hóa lành. Cáo ta khôn cùng ganh ghen tuông, thèm thuồng không bí quyết gì chống chịu nổi. Nó nhỏ cả nước dãi mà chú ý trộm Rái cá. Nhưng rồi, Chịu không nổi nữa, nó bước ra nói:- Rái cá! Anh Rái cá à! Anh bắt cá tốt thừa vậy! Anh chỉ tôi giải pháp làm sao mà bắt được cá vậy đi!Rái cá chỉ mang đến nó như thế này:- Anh Cáo à! Có cái đuôi đẹp nhất nlỗi của anh ấy thì dễ dàng và đơn giản lắm. Trời tối, nhiệt độ xuống thấp, nước sông sẽ bị đông cứng chđọng gì? Lúc đó, anh đi đái lên phương diện sông nhằm đào một chiếc lỗ, rồi nhét đuôi vào đó. Lúc kia, cá vẫn bu lại nhiều đến nấc anh kéo lên ko nổi đó chứ, ăn uống cũng ko không còn luôn ko chừng. Anh nạm Chịu rét là được. Đuôi của anh ý hoàn hảo những điều đó dẫu vậy. Thế nào cũng câu được nhiều cá tới mức đứt đuôi luôn luôn đó!Chẳng mấy chốc thì ttách về tối, rất nhiều thứ bao quanh lạnh lẽo cóng, cả mẫu sông cũng bị ngừng hoạt động. Con Cáo mừng rỡ ra sông, tiểu tiện lên phương diện sông đã ngừng hoạt động rồi đào một cái lỗ, nhét đuôi của mình xuống kia. Cái đuôi từ từ rét cóng, cứng giật. không những vậy, vì chưng đông chắc nịch phải Cáo ta thấy đau ngứa khôn cùng. Thế tuy vậy, Cáo ta nghĩ: “Chà chà, chắc là đồng đội cá mang lại cũng tương đối rồi đây!” cần cố kỉnh chịu đựng đựng.Con Cáo cđọng nhằm ngulặng mẫu đuôi vậy nhưng chờ, trời dần trngơi nghỉ sáng sủa. Cáo ta thử kéo đuôi lên một chút. Thế cơ mà nó bắt buộc làm sao vuốt lên được. Cáo nghĩ: “Chà, chà! Chắc bám nhiều cá mang lại nỗi không đẩy lên nổi đây cơ mà.”Ttách đang sáng sủa hẳn, đã nhận thức thấy rõ hầu hết vật xung quanh. Cáo ta mang rất là bình sinc kéo mạnh khỏe cái đuôi lên mà lại cái đuôi vẫn ko mảy may suy suyển.- Haàa, Rái cá nói câu được không ít mang lại nỗi ko kéo lên được Tức là giống như hiện giờ vậy nhỉ?Cáo ta sung sướng. Thế tuy thế chiếc đuôi ngứa rát không chống chịu nổi. Nó nỗ lực lấy lại ý thức bằng cách la to:

Hò dzô! Hò dzô! Rái cá đã nói rằng Đuôi gần đứt, tức câu các cá Hò dzô! Hò dzô!

Nghe giờ đồng hồ rầm rĩ, dân vào làng mạc thiếu hiểu biết nhiều vì sao new sáng sủa sớm sẽ bao gồm bạn tạo huyên ổn náo sinh hoạt bờ sông nên thử ra nghe ngóng. Lúc kia, Cáo ta vẫn còn hát:

Hò dzô! Hò dzô! Rái cá vẫn nói rằng Đuôi sát đứt, tức câu các cá Hò dzô! Hò dzô!Dân xã cho sát thì thấy một nhỏ cáo với mẫu đuôi vẫn bám cứng xung quanh sông đóng băng. Còn Cáo, thấy người trong làng kéo cho thì định vứt chạy. Nhưng loại đuôi của nó còn kẹt lại bên dưới phương diện sông. Nó lấy hết sức bản thân đơ to gan lớn mật, cố là mẫu đuôi bị đứt lại. Cáo đành vứt chạy thục mạng về rừng.